Bài thơ: Quê tôi

Tác giả: Nguyễn Bính

Gửi người Hà Nội



Quê tôi có gió bốn mùa
Có giăng giữa tháng, có chùa quanh năm
Chuông hôm, gió sớm, giăng rằm:
Chỉ thanh đạm thế, âm thầm thế thôi
Tôi về đây, đã lâu rồi
Nằm trong cô tịch nhớ người phồn hoa
Tóc tơ, mình liễu da ngà
Một người càng nhớ, càng xa một người
Ngày trông mây trắng bay hoài
Đêm mơ áo trắng bay dài năm canh

Lòng vàng lạc cánh chim xanh
Lạc từ cái ý chung tình lạc đi
Chẳng điên chẳng dại là gì
Bỗng dưng mà biệt mà li mọi người
Chưa xa đã nhớ nhau rồi
Nữa là hơn một tháng giời xa nhau

Người đi nghỉ mát những đâu
Đồ Sơn, Tam Đảo, nhà lầu xe hơi:
Ở đây, tôi chỉ đợi giời
Mưa vàng một trận là tôi lên đường
Sông ngang, núi trái bất thường
Buồng the chẳng xót dậm trường thì thôi
Mai ngày tôi bỏ quê tôi
Bỏ giăng, bỏ gió, chao ôi! bỏ chùa
Đem thân đi với giang hồ
Sân ga phẳng lặng, bến đò lênh đênh
Quê hương chẳng nhớ cũng đành
Cũng xin dâng cả chân tình cho ai

Năm năm mây trắng bay hoài
Hồn tôi áo trắng tang dài đêm đêm....

Xem tiếp:

Vui lòng bấm g+1 để ủng hộ tinh thần cho admin

Có thể bạn sẽ thích