Bài thơ: Vịnh hậu Xích Bích

Tác giả: Nguyễn Công Trứ

Sông Xích Bích vừng trăng sáng tỏ,
Ông Tô tìm thú cũ dạo chơi.
Bóng quang âm (1) nào đã mấy mươi,
Mà non nước xui nên lòng cảm kích.
Thi thành nhất bức thiên sơn tịch
Cô hạc hoành giang lược tiểu chu. (2)
Suốt năm canh bên gối mơ hồ,
Chiếc thuyền luống đi về trong bóng nguyệt.
Khách cười nói hỏi tên gì chẳng biết,
Liếc trông ra nào thấy đâu nào.
ấy người hay hạc xinh sao.


1) quang âm: ánh sáng và bóng tối của ngày đêm, ám chỉ thời gian.

(2) Xong một bài thơ nghìn dãy núi lặng im; Ngang sông một con chim hạc lẻ loi vượt qua chiếc thuyền con.

Xem tiếp:

Vui lòng bấm g+1 để ủng hộ tinh thần cho admin

Có thể bạn sẽ thích