Bài thơ: Đếm

Tác giả: Nguyễn Vĩnh Nguyên

Dưới thềm đất lạnh
Tôi ngồi đếm mây
Cỏ phủ dấu giày
Cỏ phủ chỗ nằm
Cỏ phủ ánh sáng
Đôi khi vọng động những bước đi, về

Trên đồi mây lạ
Tôi nằm đếm sông
Những dòng sông bấu vào mặt đất
Như bàn tay bấu vào nỗi buồn
Địa cầu rơi

Tôi nằm trên đời
Đếm những vòng quay
Hốc hác những người mặt quen mặt lạ
Tình nhé còn không chợ đời mặc cả
Tình nhé còn không qua mùa áo xiêm

Tôi ngồi giữa chợ tôi tập đếm tôi
Đồ thị hỗn mang những đường tim sóng
Hình như thượng đế làm biếng lập trình

Xem tiếp:

Vui lòng bấm g+1 để ủng hộ tinh thần cho admin

Có thể bạn sẽ thích